Rắc rối là điều hiển nhiên
Bí kíp để chào đón và biết yêu những điều bạn cho rằng không thuận lợi.
Nhớ lại những ngày còn trong độ tuổi 20s, mình đã từng nghĩ và luôn cầu mong mọi thứ trong cuộc đời đều được như ý. Việc học thuận lợi này, rồi học xong sẽ tìm được công việc thật tốt và có một gia đình luôn luôn hạnh phúc. Mỗi khi có những điều bất như ý là mình đã không chấp nhận chúng và thường cảm thấy buồn lòng.
Hồi học đại học, có một lần Mẹ mình đọc báo thấy các bạn được ra Văn Miếu Quốc Tử Giám nhận bằng khen vì có thành tích học tập xuất sắc nhất trường, mình thấy mẹ kể với giọng rất chi là hào hứng nên định bụng sẽ cố gắng học thật tốt để có thể được vinh dự đi nhận bằng khen, là món quà cho mẹ, chắc chắn mẹ sẽ vui lắm. Hồi đó ở trường chưa có tra cứu điểm online, mỗi lần có điểm thi cuối kì là các thầy cô lại dán bảng điểm trước văn phòng khoa. Mình ở kí túc xá ở trường nên có điểm là lon ton chạy lên trường xem cho các bạn đồng thời xem xem điểm của mình có nằm trong khả năng được điểm cao so với các bạn trong trường không. 4 năm ròng rã cố gắng học tập sớm khuya, tham gia công tác đoàn với mong muốn duy nhất là sẽ có một món quà bất ngờ cho mẹ. Đến ngày sắp ra trường, mình cảm thấy vô cùng vui sướng vì mình là người duy nhất được bằng xuất sắc so với các bạn cùng khoá năm đó nên đã nghĩ mình có cơ hội được chọn là thủ khoa đầu ra của trường, cuối cùng sau bao cố gắng cũng đến ngày có thể báo với Mẹ tin vui. Mình nóng lòng nên đã lên mạng tra thêm thông tin, tình cờ đã thấy thông báo triệu tập các bạn thủ khoa chuẩn bị ra Văn Miếu - Quốc Tử Giám nhận bằng khen, còn thấy ảnh các bạn thủ khoa ở các trường khác nhau chụp ảnh cử nhân chuẩn bị cho ngày trọng đại ở Văn Miếu. Mình không tin vào mắt mình liền gọi cho Thầy chủ nhiệm và ôi biết bao nhiêu ấm ức và buồn lòng được giãi bày bằng việc khóc nức nở với thầy. Vì lí do nào đó người được chọn không phải là em, Thầy chẳng biết làm sao chỉ nghe mình khóc một hồi rồi động viên. Sau cuộc điện thoại đó, mình đã buồn nhiều lắm mà không dám nói với Mẹ. Mình đã tự hỏi mình đã làm điều gì sai vậy?
Rồi ra trường đi làm những chuyện xảy đến với gia đình và bản thân là những cú sốc đầu đời mà mình đã nghĩ có phải mình luôn gặp rắc rối và có phải mình chưa đủ tốt nên những điều không hay lại đến dù mình cũng đã cố gắng…
Nhưng rồi lớn lên, mình mới dần hiểu ra rằng thực ra việc gì xảy ra bản chất nó không phải tốt hay không tốt, không phải là rắc rối hay là điều thuận lợi. Chỉ là cách mình nhìn nhận, thái độ của mình đã tự cho nó là tốt hay không tốt mà thôi.
Những điều mình tự cho là bất như ý lại giúp bản thân trưởng thành và vững vàng hơn. Ngày các thầy cô biết tin mình không được chọn để nhận bằng thủ khoa, cô giáo đã nhắn cho mình là “Dù thế nào em luôn là thủ khoa trong lòng cô.” Mình đang đi ngoài đường mà đọc xong mình đã khóc, cảm thấy thực sự hạnh phúc và biết ơn Cô. Bản thân đã tự nhủ rằng không sao cả, việc mình cố gắng hết sức trong học tập mới là quan trọng, được nhận bằng khen hay không đã không còn quan trọng với mình nữa.
Dù mình không thể tặng mẹ một món quà nhỏ năm ấy nhưng sau này khi qua Úc học, mình vẫn còn nhớ “lời hứa” trong lòng với mẹ, rằng mình sẽ có thể khiến mẹ vui khi nhìn thấy mình cố gắng. Hồi năm 2023, sau khi học xong khoá thạc sĩ, mình đã được chọn là Student of the Year cho bang mình đang sống do có thành tích học tập tốt và đóng góp cho công tác xã hội của trường và của bang. Lúc đó mình đã nghĩ, nếu không có lần “bất như ý” hồi còn sinh viên đại học thì có lẽ mình đã không nỗ lực và quyết tâm khi qua Úc học và giữ lời hứa với mẹ. Dù có hơi muộn và phải đến 10 năm sau ngày tốt nghiệp đại học mình mới làm được điều này cho Mẹ, nhưng mình tin Mẹ ở trên cao sẽ luôn cảm nhận được tấm lòng của mình. Sẽ không bao giờ là quá muộn để làm điều gì đó cho người thân phải không?
Giờ nhìn lại mình cảm thấy biết ơn vô cùng những điều tưởng chừng như bất như ý lại giúp mình cố gắng hơn và học cách đón nhận bất cứ điều gì đến với mình.
Trong cuốn sách Nương tựa chính mình Của Tuệ Ái có đoạn:
Quả thật, sự việc xảy ra chỉ đơn giản là điều cần xảy ra. Nó không hề có nghĩa là tốt hay không tốt; chính thái độ và cách ta nhìn nhận vấn đề đó và tự gán chúng là “thuận theo ý” hay “ngược theo ý” mình. Việc chấp nhận vấn đề, tìm hiểu chúng và thay đổi thái độ của mình giúp chúng ta sẽ xử lý mọi chuyện với một tâm thế hoàn toàn khác.
Khi viết đến những dòng này mình nhớ đến câu chuyện Tái Ông Thất Mã được đề cập ở trang Cấy Nền Radio, mình trích dẫn dưới đây:
Truyền Thuyết Tái Ông Thất Mã
Sách Hoài Nam Tử có chép một câu chuyện như sau:
Một ông lão ở gần biên giới giáp với nước Hồ có nuôi một con ngựa. Một hôm con trai ông lão dẫn ngựa ra gần bên giới cho ăn cỏ vì lơ đãng nên con ngựa vợt chạy qua nước Hồ mất tăm. Những người trong xóm nghe tin đến chia buồn với ông lão. Ông lão là người thông hiểu việc đời nên rất bình tĩnh nói: “Biết đâu Con ngựa chạy mất ấy đem lại điều tốt cho tôi.”
Vài tháng sau con ngựa chạy mất ấy quay chở về dẫn thêm một con ngựa của nước Hồ cao lớn và mạnh mẽ. Người trong xóm hay tin liền đến chúc mừng ông lão và nhắc lại lời ông lão đã nói trước đây. Ông lão không có vẻ gì vui mừng nói: “Biết đâu việc được ngựa Hồ này sẽ dẫn đến tai họa cho tôi.”
Con trai của ông lão rất thích cưỡi ngựa. Thấy con ngựa Hồ cao lớn mạnh mẽ thì thích lắm liền nhảy lên lưng cưỡi nó chạy đi. Con ngựa này chưa thuần nết nên chạy loạn lên. Một lần con ông lão không cẩn thận để ngựa hất xuống té gãy xương đùi bị què chân tật nguyền. Người trong xóm vội đến chia buồn với ông lão. Thật không ngờ con ngựa không tốn tiền mua này lại gây ra tai họa cho con trai của ông lão như thế. Ông lão thản nhiên nói: “Xin các vị chớ lo lắng cho tôi. Con tôi bị ngã gãy chân tuy bất hạnh đó nhưng biết đâu nhờ họa này mà được phúc.”
Một năm sau nước Hồ kéo quân sang xâm lược Trung Nguyên. Các trai tráng trong vùng biên giới đều phải xung vào quân ngũ chống giặc Hồ. Quân Hồ thiện chiến đánh tan đạo quân mới gọi nhập ngũ. Các trai tráng đều tử trận. Riêng con trai ông lão vì bị què chân nên miễn đi lính được sống sót ở với gia đình.
Bất cứ khi nào điều “bất như ý” đến với mình thực ra là cách vũ trụ gửi đến một bài học nào đó. Vì vậy việc luôn bình thản và học cách giữ cho tâm không quá xao động bởi những điều mình nhận được hay mất đi là vô cùng quan trọng. Mình hiểu rằng mọi điều đến và đi đều là điều cần xảy ra trong đời. Dù mất thứ gì quý giá nhất cũng không quá buồn đau, hay nhận được điều gì khiến mình cảm thấy may mắn hay hạnh phúc nhất, mình cũng tự xem xét xem bản thân có thật sự xứng đáng với điều tốt lành đó không?
“Sống là mở tai, mở mắt, mở tim, mở lòng, mở tâm khảm để chậm rãi và thản nhiên trước những chuyện buồn vui.”
Còn bạn thì sao? Bạn đã gặp và xử lý những điều “rắc rối” trong cuộc đời của mình như thế nào? Comment dưới bài viết cho mình biết nha.
Cám ơn bạn đã đọc blog của mình giữa hàng ngàn các nội dung khác, mình trân trọng và biết ơn sự ủng hộ của bạn nhiều lắm.
Mến thương,
Thơ Nguyễn



