Một nét rực rỡ mà chỉ mình bạn biết
Về cách yêu thương bản thân và tin tưởng vào chính mình.
Tháng 1 và tháng 2 của mình trôi qua rất nhanh.
Mình chuyển nhà lên gần công ty hơn. Ban ngày đi làm, buổi tối đi dạy. Có những hôm vừa tan làm là tranh thủ ăn nhẹ rồi chuẩn bị đến trường. Khi về nhà cũng đã hơn 9 giờ, tắm rửa xong thì đến giờ đi ngủ.
Cuộc sống của mình ở Úc không nhiều “màu sắc” như nhiều bạn khác. Mình thích sự yên tĩnh và không gian để nghĩ ngợi về hành trình của mình, về những điều mình chưa tốt và làm thể nào để có thể tốt hơn.
Cuối tuần, nếu không có việc gì đặc biệt, mình thường chạy dài hơn một chút rồi ra thư viện của trường. Mình thích ngồi ở đó một mình, viết và nghĩ về một tuần đã qua, đơn giản là có thời gian để mình ngồi ở đó, khi thì làm việc, viết lách và tuần sau rồi cũng lại bắt đầu theo một nhịp rất quen: đi làm, dạy học, chạy bộ, rồi lại viết.
Nếu có dịp đặc biệt thì mình sẽ hẹn gặp bạn bè. Còn không, mình thích dành thời gian cho bản thân nhiều hơn. Mình thích nghĩ và viết về những điều mình đang nghĩ — những điều ở đó chỉ dành cho chính mình, không cần phải gắng tìm kiếm những niềm vui bên ngoài. Điều này đã khiến mình từng nghĩ có phải mình không thích thử những điều gì vui vui hay khác biệt không? Nhưng rồi mình “cho phép” được làm những điều mình thích trong đó có việc dành thời gian nghĩ và viết mà không gặp gỡ nhiều người, không đi chơi, không xem TV và nhiều cái không khác.
Một người bạn từng hỏi mình:
“Nếu cuộc đời mình không rực rỡ thì sao?”
Mình chỉ cười.
Mình nghĩ rằng mỗi người sinh ra trên đời đã là một bông hoa rực rỡ rồi. Dù bạn làm gì, ở đâu, bạn vẫn rực rỡ theo cách riêng của mình — không cần phải giống những định nghĩa mà xã hội hay ai đó đặt ra.
Ai đó cho rằng phải giàu có, thu nhập sáu chữ số, có nhà, có xe, có gia đình… thì mới được gọi là thành công.
Nhưng rồi mình tự hỏi: nếu không có những điều đó thì sao? nếu ai đó không đủ khả năng mua nhà, không có đủ “duyên” để gặp gỡ một ai đó mà họ tin tưởng và đồng hành liệu họ có quyền được '“thành công” và “hạnh phúc” theo một cách khác?
Có thể theo tiêu chuẩn của xã hội, điều đó chưa phải là “thành công”. Nhưng nếu mỗi ngày mình vẫn bình an, vẫn biết đủ, vẫn sống đúng với những điều mình tin, làm những điều mình thích — có thể là thấy vui với những điều mình đang làm — liệu đó có phải là một dạng thành công khác?
Có lẽ mỗi người đều có định nghĩa về sự rực rỡ riêng. Với mình, mình yêu thương bản thân ở bất kì thời điểm nào, khi mà mình cố gắng mỗi ngày không phải để chứng minh cho bất cứ ai, chỉ đơn giản là mình muốn sống đúng và sống tốt để việc nuôi dạy mình của Bố Mẹ và Gia Đình là có ý nghĩa.
Như Nguyễn Du từng viết: “Liệu 300 năm nữa có ai nhớ mình? chắc sẽ chẳng ai nhớ mình nhưng điều đó có còn quan trọng nếu hôm nay mình vẫn chọn sống tốt và ý thức về chính mình, phải không?
Hãy cứ chọn sống tử tế và trao đi những điều tốt đẹp ngay cả không ai thấy, không ai nhớ, không ai quan tâm, vì mọi hành động đều quay trở lại với bạn theo cách riêng của nó — và bạn xứng đáng nhận lại những điều tốt lành đó.
What goes around, comes around
“Điều gì gieo, sẽ gặt” - “Việc gì bạn làm sẽ quay trở lại với bạn”
Và nếu bạn đang theo đuổi điều gì đó — dù nó có khớp với định nghĩa thành công của người khác hay không — mình chỉ mong bạn luôn nhớ rằng việc bạn có mặt trên đời này đã là một điều thật đẹp và rực rỡ. Tình yêu của gia đình bạn, của những người thương bạn, là một điều vô cùng quý giá và chúng là một phần tạo nên sự rực rỡ trong bạn mà chẳng cần điều kiện gì đi kèm cả.
Chỉ cần mỗi ngày bạn tiếp tục bước đi. Không phải để chứng minh mình “thành công” hay “rực rỡ” theo cách của ai đó, mà chỉ để sống thật với chính mình và làm những điều mình thích một cách đúng đắn. Những điều bạn làm có thể giúp đỡ hay mang lại giá trị cho ai thì đó quả là một điều đẹp đẽ.
Và ngay cả khi có ai đó nói rằng bạn không rực rỡ, rằng bạn thất bại — bạn vẫn biết rằng ở đâu đó bên trong mình luôn có một nét rực rỡ rất riêng.
Một nét rực rỡ mà chỉ mình bạn biết tự tìm thấy trong chính mình.
Mình chúc bạn luôn biết yêu thương bản thân.
Hãy cho phép mình sống trọn vẹn từng phút giây, là chính mình, và làm những điều thật sự khiến trái tim bạn vui và thấy có ích.
Cuộc sống không cần rực rỡ theo mắt người khác.
Chỉ cần bạn mỉm cười với chính mình, nhìn thấy nét rực rỡ riêng trong từng ngày bình thường — vậy là đủ.
Hãy bước tiếp, theo cách riêng của bạn, và nhớ rằng bạn xứng đáng với tình yêu và sự trân trọng từ chính mình, bạn nhé!
Mến thương,
Thơ Nguyễn


Đâu cần phải là hoa hồng mới rực rỡ. Trên cánh đồng, có những loài hoa dại vẫn khoe sắc và rực rỡ theo cách của chúng.