Một hành trình “becoming” ở nơi xa nhưng đầy yêu thương
Những ngày đi chậm, nhìn sâu - suy ngẫm khi sắp sang tuổi mới
Hơn 6 năm ở Úc, sinh nhật mình thường được công ty cho nghỉ vì ngày sinh nhật rơi đúng vào chuỗi nghỉ dài của Giáng Sinh. Có lẽ vì thế mà sinh nhật luôn mang một cảm giác rất đặc biệt – chậm rãi, lặng yên và đủ đầy.
Mình vẫn nhớ như in sinh nhật năm 2019, khi mới sang Úc. Lần đầu đón sinh nhật xa nhà, bên cạnh là những người bạn mới quen, còn bản thân thì vừa háo hức vừa chông chênh. Khi ấy, mình đã nghĩ: xa nhà cũng không đáng sợ lắm. Chỉ cần vững tin, rồi một ngày không xa, quả ngọt cũng sẽ đến.
Năm nay, mình sắp bước sang tuổi 33. Phải nói thế nào nhỉ, dù đã ở U40 nhưng cảm giác nhiều thứ với mình vẫn rất mới. Ngày nào cũng có điều để học, và càng học lại càng thấy mình chưa biết gì cả. Mình nhận ra bản thân vẫn còn khá “ngô nghê” trong nhiều khía cạnh của cuộc sống. Có những lúc tự hỏi không biết mình có thật sự đang ở tuổi 30 không nữa – lo nếu không học nhanh thì sẽ thành bà lão U70 mất thôi! ;)
Cảm giác FOMO (sợ bỏ lỡ) hay peer pressure (áp lực đồng trang lứa) vẫn thỉnh thoảng xuất hiện. Nhất là khi thấy bạn bè lần lượt có hỷ, hoặc gia đình đón thêm những thiên thần nhỏ, còn mình thì 33 tuổi, vẫn đang trên hành trình học để hiểu bản thân hơn.
Nhưng có một điều thú vị là khi những cảm xúc ấy đến, mình đón nhận chúng khá nhẹ nhàng, như một phần tự nhiên của đời sống cảm xúc. Mình mỉm cười khi nhận ra trong lòng có chút xao động, rồi vẫn tiếp tục đi qua từng ngày, lặng lẽ làm công việc của mình, sửa đổi những điều chưa tốt và cố gắng với những gì đang có.
Ở độ tuổi chưa hẳn đã trải qua quá nhiều, nhưng lại cảm thấy lòng mình không còn gợn sóng trước khó khăn và thử thách. Bản thân vẫn hân hoan, vẫn háo hức khám phá mỗi ngày như một đứa trẻ. Mình chọn kiên nhẫn và bao dung với chính mình – cảm giác ấy thật sự rất khó diễn tả.
Tuổi 32 khép lại cũng là lúc mình có những trải nghiệm rõ nét hơn về điều mình thực sự mong muốn. Mình học cách nói “không” với những gì không phù hợp, hoặc không đi cùng các giá trị cốt lõi mà mình theo đuổi. Đồng thời mình thấy yêu hơn bao giờ hết mỗi ngày mình được sống, được làm việc và được lớn lên.
Sinh nhật năm nay đặc biệt hơn vì mình có một chiếc blog nhỏ nhắn (biết ơn cô bạn thân của mình đã dí mình phải bắt đầu something ;)) – nơi đâu đó trên hành trình becoming, mình có những người bạn đồng hành âm thầm, lắng nghe và ủng hộ qua từng chặng lớn lên. Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã luôn theo dõi và ủng hộ mình.
Bài viết này, mình muốn ghi lại 33 bài học của becoming 33 ;) – để kỷ niệm một năm tuổi mới vẫn ở nơi xa, nhưng lại vô cùng ấm áp bởi tình thương của bạn bè, cô chú, anh chị, đồng nghiệp, của vũ trụ, của cây cối, của trời đất, của đôi giày chạy… và vân vân mây mây mình sẽ chẳng bao giờ có thể kể hết tình yêu thương mình được nhận.
Trân trọng từng giây, từng phút được ở bên gia đình khi còn có thể.
Không phàn nàn hay đổ lỗi cho bất cứ điều gì xảy ra. Chấp nhận, sửa đổi và tiếp tục.
Bạn luôn xứng đáng với những điều tuyệt vời nhất – chắc chắn là như vậy!
Dù khó đến đâu, cũng sẽ có ngày dễ hơn. Bình tĩnh xử lí rồi sẽ okay.
Chào đón ngày mới với trái tim hân hoan; đi ngủ với trái tim biết ơn.
Góc nhìn và cách suy nghĩ về cuộc sống vô cùng quan trọng. Nó định hình con người, thái độ và cuộc sống của mình vì vậy choose wisely.
Luôn nở nụ cười tươi với mọi người, rồi bạn cũng sẽ nhận lại những nụ cười tươi như vậy.
Chỉ mua khi cần, không mua khi thích. Đơn giản và tối giản hoá cuộc sống để có thời gian cho những điều quan trọng.
Chú ý ăn uống và duy trì việc tập luyện để cơ thể khoẻ mạnh, tâm trí sáng suốt.
Nhẹ nhàng và khoan dung với chính mình, vì chỉ khi tình yêu thương chảy trong bạn, tình yêu đó mới có thể lan toả ra xung quanh.
Quán chiếu suy nghĩ, lời nói và hành động mỗi ngày. Chọn suy nghĩ thiện, chọn lời nói dễ thương và hành động tốt.
Dám bày tỏ mong muốn và bằng cách nào đó, bạn sẽ tìm ra cách đạt được.
Trân trọng những người bạn gặp và những điều đã xảy ra, vì tất cả đều giúp bạn trở thành phiên bản tuyệt vời ngày hôm nay.
Quay về giá trị cốt lõi và con người bạn muốn trở thành khi phải ra quyết định – đó là kim chỉ nam cho cuộc đời.
Sẽ có những hành trình bạn phải tự đi một mình, nhưng bạn đừng sợ và lo lắng, chắc chắn bạn sẽ vượt qua được.
Yêu quý thời gian ở một mình và làm bạn với bản thân vì đó là lúc bạn quan sát được nội tâm rõ ràng nhất.
Học cách xin lỗi, cảm ơn và bày tỏ lòng biết ơn bất cứ khi nào có thể.
Quá khứ không định nghĩa bạn là ai; tương lai chưa biết trước vì vậy hãy tập trung vào hiện tại là hôm nay.
Hướng tới một cuộc sống được là chính mình: chân thật, bình an và hạnh phúc.
Chọn bản thân: đó không phải là ích kỉ, bởi vì chỉ khi bản thân bạn hạnh phúc, đủ đầy năng lượng mới có thể hỗ trợ được người khác và bởi bạn xứng đáng được “bạn” yêu thương.
Học cách tự tạo hạnh phúc cho bản thân ngay cả khi bạn không có ai bên cạnh vì bạn là người DUY NHẤT chịu trách nhiệm cho cuộc đời của mình.
Không nói dối để trục lợi hay làm tổn hại người khác – một lần cho phép là nhiều lần tiếp diễn.
Chọn cho mình một đức tin và đảm bảo rằng đức tin đó giúp bạn trở nên kiên định, rõ ràng và tốt đẹp hơn. Đức tin giúp bạn đi đúng đường là ngọn đèn soi rọi trong đêm tối và là người bạn đồng hành ở những hoàn cảnh tồi tệ nhất. Đức tin giúp bạn không lạc lối trên hành trình của bản thân.
Dám chấp nhận thử thách, dám sai, dám sửa và dám làm lại.
Đối tốt với mọi người nhất có thể trong khả năng của bản thân vì khi đó bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc và đủ đầy lắm.
Con đường mình đã chọn, cứ đi - chắc chắn sẽ tới nơi mình mong muốn.
Không ai có thể đọc được suy nghĩ của bạn, vì vậy hãy học cách chia sẻ chúng ra.
Không ai quan tâm đến bạn nhiều như bạn nghĩ vì vậy hãy cứ sống cuộc đời mình mong ước.
Chọn vui vẻ thay vì ủ rũ, chọn tin tưởng thay vì lo lắng, chọn sống là chính mình muốn thay vì mong hài lòng người khác.
Nuôi dưỡng và trân trọng những mối quan hệ sâu sắc, chân thành.
Cơ thể sẽ già đi theo năm tháng nhưng ý chí, niềm tin và tình yêu thương thì luôn ở đó dù bạn ở độ tuổi nào đi chăng nữa.
Mỗi ngày cố gắng một chút, kiên nhẫn để khi nhìn lại bạn sẽ tự hào về mình lắm.
Hãy là ngọn đèn dẫn đường cho chính mình trước khi có thể chiếu sáng cho người khác.
Dù bạn đang ở độ tuổi nào trên hành trình becoming của riêng mình, mình hy vọng bạn luôn vững tin vào con đường đã chọn và tin tưởng vào ánh sáng bên trong bạn. Dù con đường phía trước có gập ghềnh hay tối tăm đến đâu, ánh sáng ấy vẫn luôn ở đó – chỉ cần bạn tin, bạn sẽ nhìn thấy lối đi cho mình.
Đây là bài viết cuối cùng của mình trong năm 2025. Cảm ơn bạn đã ở lại đến những dòng cuối cùng. Mình trân trọng sự ủng hộ thầm lặng của bạn nhiều lắm!
Mong rằng sau khi đọc xong bài viết này, bạn sẽ mang theo một chút nhẹ nhõm, một chút bình yên, và đủ tin tưởng để tiếp tục bước đi trên con đường của mình – theo nhịp riêng của bạn, không cần so sánh và chẳng cần vội vàng. Hãy cứ chậm rãi tận hưởng những ngày tháng của chính mình nhé.
Nếu những điều mình viết chạm đến bạn, dù chỉ trong một khoảnh khắc rất nhỏ, mình tin rằng đó không phải là ngẫu nhiên. Có thể ở đâu đó, chúng ta đang học cùng một bài học để lớn lên mỗi ngày. Vì vậy, bạn không hề một mình trên hành trình này. Nếu đâu đó bạn thấy bản thân cũng cảm nhận bài học tương tự như mình thì comment cho mình biết nha, mình thích được biết cảm nhận của bạn lắm.
Hẹn gặp lại bạn ở phiên bản chính thức 33 tuổi. Chúc bạn năm 2026 vẫn vô tư, hồn nhiên và luôn bình yên nhé. Gửi bạn một cái ôm ấm áp!
Mến thương,
Thơ Nguyễn


