Không cần xuất chúng mới được bắt đầu
Về việc cho bản thân một cơ hội, sau hai năm dừng lại.
Mình luôn cảm thấy sợ khi bắt đầu một điều gì đó mới hay phải bắt đầu lại.
Không hẳn vì nó khó, mà vì mình sợ bản thân không đủ giỏi để theo đến cùng.
Cảm giác đó đã theo mình rất lâu.
Hồi cấp 1 và bắt đầu cấp 2, mình không chịu học, thường chép bài của bạn ngồi bên cạnh. Đến mức lần nào kiểm tra bạn ấy cũng che bài lại để mình không nhìn được. Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy xấu hổ.
Lên cấp 3, mình bị loại khỏi lớp chọn khối A (Toán – Lý – Hoá) năm lớp 12. Khi thi phân loại lớp, mình quyết định không làm bài. Mình nghĩ: tại sao phải phân loại? Nếu phải chuyển lớp thì mình chấp nhận.
Sự ương bướng đó khiến mình từ lớp chọn A1 xuống lớp A18…
Và niềm tin rằng “mình không giỏi, mình kém cỏi” lặng lẽ ở lại trong mình cho đến hết những năm tháng phổ thông.
Sau này, khi may mắn đỗ vào Đại học, mình bắt đầu ý thức hơn về những gì mình làm. Mình hiểu rằng việc học là cho chính mình, chứ không phải để chứng minh với ai khác. Vì vậy mình chăm chỉ học hơn và tin tưởng rằng mình có thể thay đổi những định kiến về bản thân đó.
Năm 2018, trong thời gian loay hoay tìm hướng đi du học, mình bắt đầu mở một kênh YouTube.
Những video đầu tiên rất đơn giản. Chỉ là một chiếc iPhone 6 đặt trước mặt, và mình tự nói tiếng Anh.
Mình vẫn nhớ rất rõ video đầu tiên đó.
Mình nói rằng thời gian trôi qua rất nhanh. Rằng nếu mỗi ngày mình không làm điều gì đó tốt hơn hôm qua, hoặc ít nhất là dành một chút thời gian để nhìn lại chính mình, thì rồi cũng sẽ có một ngày mình rời khỏi thế giới này mà chẳng để lại điều gì.
Và vào khoảnh khắc đó, mình thật sự tin rằng:
việc học tập, và chia sẻ lại những gì mình học được, là một điều đúng đắn – trước hết là cho chính bản thân mình.
Khi sang Úc vào năm 2019, mình dừng lại việc làm video vì nghĩ bản thân chưa thực sự đủ tốt để chia sẻ, cảm giác lo lắng và không tin vào bản thân lại quay trở lại. Mình dừng đăng video suốt hai năm.
Không phải vì hết thích, mà vì mình sợ.
Sợ mình không đủ giỏi.
Sợ mình không duy trì được.
Sợ bắt đầu lại rồi lại bỏ dở.
Cho đến khi mình đọc được một bài viết của chị Linh Phan về việc bắt đầu một điều gì đó mới. Chị viết rằng:
Tâm lý phải "dạy" sẽ khiến bạn áp lực phải hoàn hảo. Hãy chuyển sang tâm thế của người chia sẻ hành trình và ghi chép lại thực tế.
Mình đọc xong và bật cười.
Bấy lâu nay mình luôn nghĩ rằng: phải thật xuất chúng thì mới xứng đáng để chia sẻ. Rằng mình chẳng có gì hay ho cả và bản thân cũng không giỏi để mà đứng trước camera hay viết về công việc của bản thân.
Niềm tin đó không đúng. Và cũng rất khắt khe với chính mình.
Có người nói rằng ai cũng bắt đầu từ đâu đó. Mình cũng vậy.
Mình không chờ mua máy quay mới nữa.
Mình lấy điện thoại ra và quay video đầu tiên.
Mình đặt cho mình một thử thách nhỏ: đăng một video ngắn mỗi ngày trong 30 ngày để rèn kỹ năng giao tiếp. Hôm nay là ngày thứ 8.
Mình có sợ bị chê cười không?
Có. Rất sợ.
Nhưng mình còn sợ một điều khác hơn:
một ngày nào đó nhìn lại và tiếc vì đã không cho bản thân một cơ hội.
Vậy nên mình cứ làm.
Vừa làm vừa run.
Vừa áp lực.
Nhưng cũng có một niềm vui rất nhỏ đang lớn dần lên mỗi ngày.
Ảnh là những video “sau cánh gà” của video ngắn đầu tiên khi mình quay lại làm YouTube vào ngày 17.1.2026. Phải đến lần quay thứ 30 mình mới bớt ngắc ngứ và cảm thấy tạm ổn để đăng. Những ngày sau đó cũng không kém cạnh gì, ngày nào cũng quay đi quay lại cỡ 20 lần mới xong, nhưng khi post xong mình thờ phào nhẹ nhõm, ít nhất mình đã hoàn thành xong thử thách ngày hôm nay.
Nếu bạn đang do dự bắt đầu lại một điều gì đó mà bạn từng làm và bỏ dở, mình mong bạn cho chính mình một cơ hội. Cơ hội để bản thân được học, được là một người “không hoàn hảo” trên hành trình cố gắng của chính mình.
Một cơ hội để bắt đầu lại.
Để vấp ngã.
Và để trưởng thành.
Bạn xứng đáng nhận được sự tử tế và cảm thông – ít nhất là từ chính bản thân mình.
Hãy cứ làm điều bạn tin là đúng dù ai đó chê cười, cũng có sao vì cuộc đời bạn là do bạn chọn và chịu trách nhiệm 100%, phải không? Vì vậy hãy cho phép bản thân được “yêu lại từ đầu” với chính mình nhé.
Mến thương,
Thơ Nguyễn



hay quá b