3 bài học lớn trong năm 2025 của mình
Khép lại 2025 và chào đón 2026 rực rỡ cùng nhau nhé.
Chào bạn yêu quý,
Mình rất thích viết và nhận được thư tay nên bài viết này mình muốn tâm sự với bạn và viết giống như một bức thư tay gửi bạn. Tuần sau đã sang tháng 12, tháng cuối cùng của năm 2025. Mình muốn dành bài viết này để ghi lại 3 bài học lớn trong một năm qua và chia sẻ với bạn. Trong danh sách subscriber blog có những người bạn thân thiết của mình, có cả những người chưa từng gặp nhưng mình hi vọng dù chỉ qua bức thư này bạn cũng sẽ cảm nhận được tấm lòng dành cho bạn, mình vô cùng biết ơn và cảm kích bạn đã theo dõi và truyền cảm hứng để mình có thể tiếp tục viết về hành trình của bản thân.
Hi vọng bài viết sẽ là một cơn gió mát trong mùa hè nóng nực, một cốc trà ấm trong mùa đông lạnh giá hay là bông hoa thơm mát vào mùa xuân để dành tặng bạn, mong bạn biết rằng bạn có mặt trên đời đã là bông hoa rực rỡ nhất! Nếu như bạn nhìn thấy mình đâu đó trong bài viết này, hãy viết cho mình nhé, mình sẽ vui lắm nếu nhận được phản hồi hay comment của bạn.
Trân quý những người bạn tri kỉ như kho báu quý giá không gì sánh được
Năm 2025 điều mà mình cảm nhận rõ ràng nhất đó là trên hành trình nào của cuộc đời cũng có những người bạn luôn ở đó dõi theo và ủng hộ. Đó là một điều thật tuyệt đẹp. Nếu như hồi còn bé xíu từ cấp 1, cấp 2 mình có một nhóm các bạn hay chơi với nhau. Làm gì cũng làm với nhau, cùng nhau học tập rồi chơi, đến nhà nhau học hè vui ơi là vui! Giờ nghĩ lại vẫn cảm giác thấy sự hồn nhiên, vô tư đến lạ kì. Khi lên cấp 3 một số trong chúng mình không học cùng lớp nhưng vẫn giữ liên lạc và đồng hành với nhau. Nếu bạn đi ôn thi đại học ở Hà Nội thời của mình chắc sẽ không thể nào quên được những ngày chen nhau ở trung tâm luyện thi hàng mấy trăm sinh viên trong một cái phòng học trật cứng siêu nóng vào mùa hè. Mình còn nhớ như in cái cảm giác đi xe buýt từ tờ mờ sáng để ra đến lớp trước 1 đến 2 tiếng và đứng canh trước cửa khi chú bảo vệ mở cửa là chạy vào thật nhanh để được ngồi những bàn đầu sẽ dễ nghe Thầy Cô và nhìn bảng rõ hơn, có lần mình chạy vô được mà cặp với tóc thì bị kẹp lại bởi vì phía sau các bạn chen vào quá đông. Hồi đó có cô bạn thân đồng hành cùng mình đi học nên cũng thấy vui lắm. May sao cũng thi cử thuận lợi.
Lên đại học mình cũng có một nhóm năm đứa chơi với nhau đều là ở quê lên, dù không khá giả nhưng đứa nào đều có mong muốn học tập và rèn luyện. Giờ đã ra trường ai cũng ổn định và có cuộc sống riêng nhưng thi thoảng vẫn nhắn tin hỏi thăm nhau. Hồi năm hai đại học đi đạp xe xuyên việt mình cũng may mắn có một cô bạn thân đi cùng, hai đứa chung một đội tình nguyện vi vu với nhau từ Bắc tới Nam, thiệt là đã lắm. Sau này ra trường đi làm mình cũng may mắn có thêm những người bạn thân mà đến giờ sau hơn 10 năm chúng mình vẫn chơi và giúp đỡ lẫn nhau. Rồi khi qua Úc cũng có những “kho báu” riêng, người mà mình có thể tự do là chính mình mà không phải sợ sẽ bị chê cười.
Some people arrive and make such a beautiful impact on your life, you can barely remember what life was like without them - Anna Taylor
Tạm dịch:
Có những người xuất hiện và tạo nên một dấu ấn tuyệt đẹp trong cuộc đời bạn, đến mức bạn hầu như không thể nhớ cuộc sống đã như thế nào trước khi có họ.
Có những giai đoạn trong năm 2025 nếu không có sự giúp đỡ của bạn bè chắc chắn mình sẽ rất chật vật và chẳng thể qua được những khó khăn không ngờ đến. Mình trân quý và biết ơn vô cùng những người bạn đã đến trong cuộc đời của mình mang niềm tin, hi vọng và thắp sáng cho con đường mình đang đi.
Một hạnh phúc không gì sánh được chính là có những người bạn tốt luôn ở đó sẵn lòng giúp đỡ, dù biết bạn không hoàn hảo nhưng vẫn kiên nhẫn động viên và bên cạnh bạn. Thấy bạn sai đường thì nhẹ nhàng góp ý. Và dù có chuyện gì xảy ra, bạn vẫn luôn có những người bạn luôn ở đó âm thầm bên cạnh.
Có những người luôn hướng trái tim đến bạn chẳng phải đó chính là kho báu quý giá mà ai cũng mong muốn đó sao?
Đón chào và yêu những khó khăn bởi khó khăn giúp bạn trưởng thành hơn
Cuộc sống luôn thay đổi và khó khăn đến là lẽ tự nhiên, vì vậy mình hiểu rằng điều gì cũng có thể xảy ra, học cách chấp nhận và đón chào khó khăn bằng tất cả những gì mình có là cách đối mặt dễ dàng với chúng. Khó khăn sẽ không bao giờ là mãi mãi, chắc chắn sẽ đến ngày khó khăn đi qua. Thay vì đóng vai nạn nhân, mình chọn đón chào và yêu những khó khăn đến với mình. Giống như cuốn sách “Nương tựa chính mình” của tác giả Tuệ Ái ở Chương 2: “Rắc rối là điều hiển nhiên” có đoạn:
Cũng đề cập đến vấn đề đón nhận sự thay đổi và khó khăn như điều tự nhiên và chọn cách yêu lấy những khó khăn vì bạn sẽ lớn lên nhờ có chúng, Ryan Holiday tác giả của blog “Daily Stoic” có đoạn:
It is why amor fati is the Stoic mindset that you take on for making the best out of anything that happens: Treating each and every moment—no matter how challenging—as something to be embraced, not avoided. To not only be okay with it, but love it and be better for it. So that like oxygen to a fire, obstacles and adversity become fuel for your potential.
When we accept what happens to us, after understanding that certain things— particularly bad things—are outside our control, we are left with this: loving whatever happens to us and facing it with unfailing cheerfulness and strength. As bestselling author Robert Greene (48 Laws of Power, Mastery) has put it, we need to “accept the fact that all events occur for a reason, and that it is within your capacity to see this reason as positive.”
The goal is:
Not: I’m okay with this.
Not: I think I feel good about this.
But: I feel great about it. Because if it happened, then it was meant to happen, and I am glad that it did when it did. I am going to make the best of it.
And proceed to do exactly that.
Tạm dịch:
Đó là lý do amor fati là tư duy của chủ nghĩa Khắc Kỷ — một thái độ sống giúp bạn tận dụng tối đa mọi điều xảy đến: coi từng khoảnh khắc, dù khó khăn đến đâu, là điều cần đón nhận chứ không phải né tránh. Không chỉ chấp nhận nó, mà còn yêu nó và trở nên tốt hơn nhờ nó. Để rồi, giống như oxy nuôi ngọn lửa, những chướng ngại và nghịch cảnh trở thành nhiên liệu cho tiềm năng của bạn.
Khi chúng ta chấp nhận những gì xảy ra với mình — sau khi hiểu rằng có những thứ, đặc biệt là những điều tệ hại, nằm ngoài tầm kiểm soát — ta đi đến điều này: yêu bất cứ điều gì xảy đến với mình và đối diện với nó bằng sự vui vẻ, kiên cường không lay chuyển. Như tác giả bestseller Robert Greene (48 Quy luật Quyền lực, Sự Tinh Thông) đã nói, chúng ta cần “chấp nhận rằng mọi sự kiện xảy ra đều có lý do, và bạn có khả năng nhìn nhận lý do ấy theo hướng tích cực.”
Mục tiêu là:
Không phải: Tôi ổn với chuyện này.
Không phải: Tôi nghĩ tôi cảm thấy tốt về chuyện này.
Mà là: Tôi cảm thấy thật tuyệt về điều đó. Vì nếu nó đã xảy ra, tức là nó phải xảy ra, và tôi vui vì nó đã đến vào đúng thời điểm của nó. Tôi sẽ tận dụng nó theo cách tốt nhất.Và rồi tiếp tục thực hiện đúng như vậy.
Nhờ vào đón nhận mọi khó khăn một cách bình thản và yêu những gì đang xảy ra với mình, mình cảm thấy tâm hồn nhẹ tênh, có gì đến cũng không làm mình lùi bước vì mình biết khó khăn chỉ đơn giản là cách biểu hiện của một bài học nào đó mà thôi.
Bạn sẽ đón chào và chọn yêu mọi khó khăn đến với mình chứ?
Bày tỏ tình yêu thương với gia đình, người thân và bạn bè khi còn có thể
Năm 2024 nhân dịp giáng sinh mình về Việt Nam thăm gia đình hơn một tháng đến đầu năm 2025. Nhìn thấy các ông các bà ai cũng lớn tuổi và không được khoẻ như trước nữa mình đã sợ rằng đây có thể là lần cuối mình được gặp, mình đã học cách bày tỏ nói lời yêu thương nhiều hơn để nếu không may đây là lần gặp cuối thì mình cũng sẽ chẳng tiếc nuối vì đã không chia sẻ hết nỗi lòng.
Năm 2025 cũng là năm mình chứng kiến quá nhiều thiên tai, bão lũ ở Việt Nam. Những chuyện xảy ra mà không ai có thể ngờ đến mức độ tàn phá của chúng. Mình thấy những gia đình phải phân ly, bố mẹ không tìm thấy con hay con ở xa không thể về thăm kịp bố mẹ. Ruột mình đau như cắt, mình ôm mặt khóc vì cảm thấy buồn và bất lực với những chuyện xảy ra ngoài ý muốn mà đem đến nhiều khó khăn đến vậy cho đồng bào Việt Nam - những người mà mình đã cùng sinh sống và lớn lên trên cùng một mảnh đất quê hương hình chữ S.
Dẫu biết rằng sẽ có sinh lão bệnh tử hay điều bất như ý có thể xảy ra nhưng khi nó đến, bản thân khó tránh khỏi buồn thương và nuối tiếc. Mình nghĩ rằng cuộc đời con người tuy không dài nhưng so với bạn chim hay bạn kiến thì mình đã sống dài hơn các bạn nhiều lắm, vậy nếu bạn chẳng kiểm soát được những gì có thể xảy ra sao mình không bày tỏ tình yêu thương nhiều hơn? Để dù có chuyện gì xảy ra mình sẽ có buồn nhưng sẽ không bao giờ cảm thấy hối tiếc vì mình đã làm hết sức có thể.
Khi viết đến những dòng này mình nhớ đến ngày ở Việt Nam, mỗi dịp sinh nhật của anh em mình, mình thường về quê và mua hoa tặng mẹ vì mình nghĩ ngày đó chắc hẳn mẹ đã rất vất vả mới sinh ra được chúng mình và bản thân thực sự không bao giờ muốn cảm thấy hối tiếc vì đã không làm điều đó cho Mẹ. Hồi đó mình được biết đến cuốn sách The Top Five Regrets of the Dying (Những điều nuối tiếc nhất của những người sắp qua đời) của Bronnie Ware — một y tá chăm sóc bệnh nhân cuối đời tại Úc nói về những nuối tiếc mà bệnh nhân bà chăm sóc khi chỉ còn vài ngày hoặc vài tháng được sống. Có 5 điều những bệnh nhân này thường tiếc nuối bao gồm:
I wish I’d had the courage to live a life true to myself
I wish I hadn’t worked so hard.
I wish I’d had the courage to express my feelings
I wish I had stayed in touch with my friends
I wish I had let myself be happier
Tạm dịch:
Ước gì tôi đã đủ can đảm sống đúng với chính mình
Ước gì tôi đã không làm việc quá nhiều
Ước gì tôi đã đủ can đảm bày tỏ cảm xúc của mình
Ước gì tôi giữ liên lạc với bạn bè
Ước gì tôi đã cho phép bản thân hạnh phúc
Ngày mẹ mình mất (mẹ ngã bệnh chỉ trong một ngày…) dù mẹ mình là người rất khoẻ mạnh, vui vẻ, ăn uống cũng rất khoa học. Mình có buồn và có lẽ đó là nỗi buồn lớn nhất trong hành trình làm người, mình nghĩ rằng bản thân sẽ chẳng thể nào đau đớn hơn được nữa. Nhưng mình không hối tiếc vì mình đã cố gắng làm tất cả những gì có thể với mẹ bằng cách nói yêu mẹ và chia sẻ với mẹ. Dù mình sẽ chẳng thể quay lại được quá khứ nhưng điều mà mình cảm thấy biết ơn đó là mình đã cố gắng để mẹ cảm nhận được tình yêu của mình.
Giờ đây nhìn lại thấy bản thân quá may mắn vì so với nhiều bạn khác mình cũng đã được sống với mẹ đến những năm 20s của cuộc đời. Mình cũng đủ lớn hơn để hiểu, và chính tình yêu “từ xa” của mẹ đã là động lực cho mình mỗi ngày để sống hạnh phúc, bình an theo một cách mộc mạc và giản dị nhất. Mình tin rằng chỉ khi mình hạnh phúc và bình an đó cũng là cách bày tỏ tình yêu và sự hiếu thảo với Bố Mẹ vậy.
Mỗi ngày dù có bao nhiêu bão tố đến trong đời, mình mong bạn sẽ vẫn vững vàng, bình thản bước trên đôi chân của mình. Vẫn sẽ bày tỏ tình yêu với gia đình và những người xung quanh bằng những gì bạn có để ngày hôm nay trôi qua thật trọn vẹn và dù ngày mai có xảy ra điều gì bạn sẽ không bao giờ phải nói từ “giá như”.
Trước khi bạn định nói gì với bất cứ ai, nếu như dừng lại vài giây nhắn nhủ với bản thân có thể lần này sẽ lần cuối cùng bạn được gặp, được nói với họ. Bạn sẽ chọn nói lời yêu thương chứ? dù bạn có đang cáu giận hay muôn “xả” ra những điều khó nghe, thì mình mong bạn hãy cứ chọn nhẹ nhàng, yêu thương và đồng cảm bởi họ cũng như mình rồi một ngày nào đó sẽ không còn ở trên đời nữa. Đến lúc đó vấn đề đang gặp có khi chẳng có gì to tát cả.
Thế nên mỗi ngày mình quán chiếu và nhắc nhở bản thân để mình trở nên bao dung và nhẹ nhàng hơn với mọi người và cuộc đời này nhé.
Kết thư
Mỗi ngày, mỗi năm trôi qua là cơ hội để nhìn nhận và phản chiếu lại bản thân, để nhận ra những bài học mà vũ trụ muốn mình học, để sửa những điều chưa tốt, để trở thành phiên bản tốt hơn và để sống một cuộc đời hạnh phúc - cuộc đời mà bạn luôn xứng đáng có được dù bạn sinh ra ở đâu, ở hoàn cảnh như thế nào thì mình có một niềm tin mãnh liệt rằng chỉ cần bạn có mặt trong đời thôi bạn đã luôn xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất!
Năm 2025 khép lại, năm 2026 đang dần đến, mình mong bạn được sống là chính mình, được làm những điều bạn yêu, được sống hạnh phúc, khoẻ mạnh và bình an. Để mỗi ngày, mỗi giây, mỗi phút trôi qua với bạn đều thật nhẹ nhàng và an nhiên.
Mình cám ơn bạn đã đọc đến hết thư mình gửi cho bạn, mình cũng sẽ chờ thư của bạn nếu bạn có muốn viết cho mình nhé! ;)
Cầu mong bình an và hạnh phúc thật nhiều đến bạn.
Mến thương,
Thơ Nguyễn with lots of love!




